Cái thang sau vốn là lối đi dành cho toàn bộ nhân viên các bộ phận CCS, kỹ thuật và công nhân Xưởng đá. Nhưng lối đi này lại luôn là lựa chọn số 1 đối với tôi bởi ưu điểm của nó là không phải xếp hàng chờ đợi trong giờ cao điểm. Hàng ngày, chỉ một đoạn đường từ B2 lên tầng 10, tôi đã lắng nghe được biết bao nhiêu chuyện. Những câu chuyện mà nếu bạn chọn lối thang trước thì sẽ chẳng bao giờ nghe được. Những câu chuyện nói không phải đề trình bầy mà đơn giản chỉ là chuyện thường ngày, các anh chị nói cho nhau nghe một cách hài hước.
Chuyện của các chị bếp công nghiệp, xắn quần, lội nước, đội nón, mặc áo mưa chia cơm mỗi khi mưa to, ngập nước. Thế nhưng các chị vẫn tươi cười, khắc phục mọi khó khăn để đến chính ngọ, chiếc xe chở cơm vẫn đầy ắp các hộp đi khắp các tầng của toà nhà. Có hiểu được sự vất vả của các chị mới thấy thật quý mỗi lần xuất cơm nhỏ bé được đặt trên mặt bàn trong giờ nghỉ trưa khi bụng đã réo rắt.
Nào là chuyện của các anh kỹ thuật đôn đáo, tất bật để công trình tầng 6 kịp ngày khai trương đúng kế hoạch. Anh nào nhìn cũng bơ phờ với thang nhôm, ống đèn, cờ lê, …Rồi anh nọ lại nhìn anh kia, tự vỗ vai nhau “ Cố lên. Gái có công chồng chẳng phụ”.
Chuyện của ngày mà cuộc thi Miss Doji được phát động, các chị CCS rôm rả để cử đồng nghiệp đi dự thi. Một chị dù đã ngoại tứ tuần vẫn rất nhiệt tình tham gia nhưng rồi lại băn khoăn không biết mình sẽ phải đứng ngồi, nghiêng ngả tạo dáng ra sao cho đúng với tiêu chí của cuộc thi. Tôi thoáng nghĩ một cuộc thi tưởng chỉ là sân chơi thu hút các bạn trẻ thuộc khối văn phòng nhưng cũng đã tạo được làn sóng nhỏ tới tất cả các bộ phận trong Tập đoàn. Vậy là Ban tổ chức cuộc thi – những người tâm huyết với việc xây dựng văn hoá Tập đoàn đã thành công.
Chuyện vui phấn khởi trong tháng 10 vừa qua, cái thang sau rộn rã hẳn lên. Đó là tháng mọi người được cầm trên tay lá Thư tăng lương do Tổng giám đốc kí. Đi lên, đi xuống chỗ nào cũng bắt gặp những nụ cười, những nét mặt phấn chấn hơn thường lệ. Người định bụng khoản lương được tăng này mua cho con cái cặp sách, người muốn mua cho chồng cái áo. Cũng là điều dễ hiểu thôi bởi đã là người lao động dù là lao động chân tay, hay lao động trí óc thì khoản tiền lương nhận được cũng đầy ý nghĩa với cuộc sống của họ. Những khó khăn, nhọc nhằn của các anh các chị đã được nhìn nhận, đánh giá một cách công bằng và thoả đáng. Để rồi các anh các chị sẽ tiếp tục cống hiến, tiếp tục gắn bó với Tập đoàn. Dẫu rằng có người ra đi, có người mới đến. Nhưng rồi người đi sẽ ngày càng ít hơn và người đến sẽ ở lại, gắn bó lâu hơn và lâu hơn nữa.
Chỉ vài chuyện ghi chép lại được trong muôn mặt đời sống của anh chị em khối công nhân, xí nghiệp để hiểu thêm rằng họ không chỉ là những người hăng say trong lao động mà còn là những nhân tố thực sự tích cực trong Tập đoàn. Những đóng góp của họ trong sự phát triển của Tập đoàn có khi chỉ là thay một cái bóng đèn cháy, nấu một xuất cơm ngon hay giữ một lối đi sạch. Tuy nhỏ bé thôi nhưng đầy ý nghĩa.
Tản văn đăng trên Tạp chí DOJI Insight số 3 của Hồng Vân - Phòng Hành chính - SJC Hà NộiClick để xem hình ảnh cuộc thi Người đẹp qua ảnh DOJI